QUÁCH GIA HỎA PHỤNG LIÊU NGUYÊN

  -  
Hỏa Phụng liêu nguyên, một bộ manhua với chủ đề là thời Tam quốc nổi tiếng trong lịch sử Trung Hoa. Nhưng khoan đã đừng vội thầm nghĩ nó sẽ giống với Tam Quốc diễn nghĩa của La Quán Trung, hay bộ chính sử Tam Quốc Chí của Trần Thọ, hay bất kỳ một bộ truyện nào khác cùng chủ đề. Hỏa Phụng liêu nguyên là một cái nhìn rất khác của tác giả Trần Mỗ về thời kỳ này. Những nét sáng tạo độc đáo, táo bạo, cùng với dàn nhân vật được xây dựng xuất sắc và những triết lý sâu sắc mà Trần tiên sinh lồng ghép vào đã tạo nên một trong những bộ truyện hay nhất mà tôi từng đọc.Bạn đang xem: Quách gia hỏa phụng liêu nguyênCái hay nhất của Hỏa Phụng là những triết lý được gài gắm suốt bộ truyện. Và cái cuốn hút nhất của Hỏa Phụng là ở dàn nhân vật đáng nhớ. Kể cả với những nhân vật đã quá quen thuộc với người yêu Tam Quốc, Hỏa Phụng vẫn có thể khiến chúng ta yêu mến họ lại lần nữa, và theo một cách rất khác. Nổi bật nhất trong dàn nhân vật của Hỏa Phụng, bên cạnh cặp đôi nhân vật trung tâm Tư Mã Ý – Liêu Nguyên Hỏa, chính là bộ tám gã quân sư đệ nhất thiên hạ đến từ Thủy Kính phủ. Họ là Thủy Kính Bát kỳ, là những nhân vật nổi bật trong lịch sử với tài năng và trí tuệ, được Trần Mỗ đưa vào làm tám sư huynh đệ cùng học một thầy. Trong số họ, có những kẻ đã ra đi, và có những người còn đang ở lại.Và đây, đơn thuần là một bài viết dành cho Thủy Kính Bát kỳ, cho những kẻ đã ngã xuống, và cho cả những người còn ở lại. Đồng thời, cũng là một lời cảm ơn gửi tới cho đội ngũ dịch truyện HỘI NHỮNG NGƯỜI HÂM MỘ HỎA PHỤNG LIÊU NGUYÊN.Bạn đang xem: Quách gia hỏa phụng liêu nguyên


Bạn đang xem: Quách gia hỏa phụng liêu nguyên

*

Artwork by Hiroshi LeeNhất kỳ Viên Phương, đến lúc này vẫn là kẻ duy nhất là nhân vật hư cấu trong Thủy Kính Bát kỳ, ít nhất là cho đến khi gã bí ẩn đeo chiếc mặt nạ thứ tám chính thức lộ diện. Y vẫn thường được ca ngợi là kỳ mạnh nhất. Thậm chí có kẻ còn nói sở dĩ có đến tám kỳ, là vì sư phụ y muốn dùng bảy kỳ kia để khắc chế một mình Viên Phương. Là quá lời chăng? Hay chỉ là những lời tâng bốc của Viên quân? Nếu nhìn vào lần xuất sơn của y trong chiến dịch “Thành hạ nhất tụ” tại Lạc Dương, có lẽ nhiều người sẽ thất vọng, bởi vì kế hoạch đột kích bất ngờ nhằm đi trước một bước Đổng Trác, rốt cuộc lại biến Viên Phương thành trò cười. Bản thân y trúng thương, bất lực nằm bệt dưới đất để làm trò cười cho quân Đổng Trác. Một trong Thủy Kính bát kỳ lại thảm hại thế sao? Rốt cục tài năng của y cũng chỉ đến thế thôi ư?Nhưng rõ ràng, cái danh của y không phải để trưng. Y thất bại, là do đã quá kiêu ngạo, quá tự tin vào tài trí của mình. Bài học xương máu tại Lạc Dương đã khiến y thay đổi. Kể từ đó, y nhường sân khấu lại cho các sư đệ mình. Còn bản thân Viên Phương lùi vào phía sau, chuẩn bị những bước cần thiết cho một cuộc chiến quyết định: Quan Độ. Và cũng ở Quan Độ, y đã hoàn toàn lột xác, trở thành một kẻ đã phần nào xứng với cái danh “kẻ mạnh nhất Bát kỳ”. Những tầng tầng lớp lớp mưu kế của y đã suýt đẩy quân Tào xuống vực thẳm. Chỉ một mình y đã khiến cho Tuân Úc trúng tên suýt chết, gián điệp của y khiến bệnh tình Quách Gia thêm trầm trọng, Giả Hủ buộc phải ở lại Nhữ Nam để chống giữ quân Khăn vàng mà y kích động, rồi cả Tư Mã Ý cũng xém bỏ mạng vì mưu kế của y. Tại Quan Độ, binh pháp, mưu lược và kế sách của Viên Phương đã khiến cho Quách Gia cũng phải thất bại, thậm chí ngay cả khi hai đại tướng mạnh nhất của y là Nhan Lương và Văn Xú đều đã không còn. Y suýt chút nữa đã có thể hủy diệt quân Tào, đem lại chiến thắng hoàn mỹ cho cả quân Viên, và cho cả bản thân y.
*



Xem thêm: Điểm Danh 12 Chòm Sao Là Ai Trong, Bungou Stray Dogs _ Văn Hào Lưu Lạc

*

*



Xem thêm: Cảnh Nóng Trong 50 Sắc Thái, Dakota Johnson Tiết Lộ Bí Quyết Đóng 3

Viên Phương trước khi chết đã nở một nụ cười mơ hồ. Y cười mà như không cười, là vì sao? Vì y rốt cuộc đã chấp nhận số phận đầy dang dở của mình chăng? Cho đến cuối cùng, y đã đạt được điều gì? Chẳng gì hết. Tất cả những cố gắng của y cũng không thể giúp Viên gia thay đổi cục diện. Tất cả những cay đắng của y chẳng thể đem lại một thành tựu nào. Tất cả những gì y cố gắng vun đắp, thảy đều dang dở. Thiên hạ hay vườn hoa, rốt cục y cũng chẳng thể có được thứ gì. Trong cái giây phút dài dằng dặc trước khi giã từ cõi đời, Viên Phương đã mỉm cười, một nụ cười mơ hồ. Bởi vì có lẽ cuối cùng y đã có thể gặp lại Tiểu Trà của y, gặp lại người y mong nhớ cả một đời.“Hoa của ta ơi, hoa của ta. Mộng của người à, mộng của người. Là dài lâu không tàn, hay là không chịu nổi gió mưa? Có lẽ, cũng giống như thứ mà thánh nhân tìm kiếm, rốt cục cũng là quay về khởi điểm của hư vô. Lấy cái phương pháp vô lý nhất, học thứ đạo lý đơn giản nhất. Thiên hạ, vườn hoa, không có gì khác biệt.”Thế gian không có mấy người hiểu được ý nghĩa đích thực của binh pháp Hắc Ám. Thiên hạ cũng không có bao nhiêu kẻ chân chính hiểu được Quách Gia.“Giết người là giết người, làm gì có giết đẹp với giết ngay thẳng. Vua tàn ác, vua nhân từ đều là kẻ giết người, không có gì khác nhau.”Năm ấy, y cho tàn sát bá tánh Từ Châu. Mười mấy vạn người bị giết sạch không còn một ai, chó lợn cũng không tha, máu nhuộm đỏ cả một vùng. Y gọi đó là “Phụng Hiếu sát lục” – “chém giết vì chữ hiếu”, giết một thành, thu phục mười thành, muốn cứu thiên hạ, phải giết cả thiên hạ. Y chính là đôi cánh đen của Tào Tháo, y chấp nhận bước vào địa ngục để giúp đôi cánh trắng của Tuân Úc có thể bay cao… Xả thân để đạt đạo nhân, tất cả vì chính sách nhân nghĩa của Tuân Úc. Đó mới là ý nghĩa đích thực của đại nghĩa Hắc Ám. Y lăn lộn khổ cực suốt mười năm trời, là để có thể nhanh chóng hoàn thành đại nghĩa của y, bởi vì y căn bản không còn nhiều thời gian nữa. Quách Gia giống như một ngọn đèn leo lét trong đêm, y là một đốm lửa sắp tàn… nhưng mà, trong màn đêm tăm tối, một đốm lửa dù nhỏ vẫn có thể chiếu sáng thế gian…