REVIEW TRUYỆN DANH MÔN NHẤT PHẨM QUÝ NỮ TÁC GIẢ TÂY TRÌ MI

  -  

Doc truyen va nhận xét truyen danh tháng nhat pmê mẩn quy nu lttp truyen chu ebook prc download full.

Bạn đang xem: Review truyện danh môn nhất phẩm quý nữ tác giả tây trì mi

Trạng thái: Hoàn thành Độ dài: 318

Truyện chữ Danh Môn Nhất Phđộ ẩm Quý Nữ được cập nhật nhanh với rất đầy đủ độc nhất vô nhị trên chamichi.com.vn. Bạn phát âm cỗ vũ reviews Truyện Chữ ra các chương mới nhất của truyện Danh Môn Nhất Phẩm Quý Nữ.


Thể loại: xuyên ổn ko, gia đấu

Bỗng chốc môt ngày đàn bà lại được xulặng ko về cổ xưa vào thân xác của Diệp Dung Hoa là môt thiên kyên ổn tè tlỗi của Diệp gia tộc.

Đáng nhớ tiếc là phụ vương mất nhanh chóng, không chỉ là vậy nhưng mà mẫu mã thân cải giá, bạn dạng thân phát triển thành đứa trẻ không cha mẹ.

Trên không có huynh đệ giúp đỡ, dưới chỉ bao gồm thứ muội độc ác.

Nãi nãi mẫu thiết kế yêu thương thương thơm, nhưng thực ra là kẻ huyết lạnh lẽo vô tình, do lợi ích gia tộc mà chuẩn bị sẵn sàng vứt quăng quật người thân trong gia đình.

Bá prúc tàn nhẫn, do nhi tử của bản thân mà lại lợi dụng đứa con cháu gái này.

Đường tỷ ngạo ngược kiêu sa, chỉ muốn nàng nkhô hanh nhanh đi chầu Diêm Vương.

Thứ muội liên tiếp hãm sợ hãi vày ý muốn cướp chiếm trượng phu, ráng phụ nữ hưởng thụ vẻ vang sung túc.

Đáng hận tốt nhất là mẫu thân ruột giết, nhiều năm bất chấp nay lại bởi vì kế nữ giới báu vật nhưng đá người vợ một cước.

Lúm đồng tiền cùng bề mặt như đoá hoa xinh tươi, dẫu vậy trong lòng lại âm thầm cười lạnh...

Ta ko sợ hãi fan, nhưng ví như các ngươi vẫn tự bản thân cho tới cửa ngõ, vậy đừng trách rưới ta vô tình...

Những kẻ nợ ta, từng fan từng fan rất nhiều đề xuất trả giá bán.

Lấy ông chồng sao?

Bổn định cô nương cần gồm chi phí tài, trái tất cả ruộng khu đất, nên gì thuộc ngươi tnhóc cho tới sứt đầu mẻ trán?

Ông ttách mang lại bạn nữ cơ hội, hiện tại nữ hoàn toàn có thể ủy mệnh chung bất cứ ai, tuy vậy tuyệt vời không hẳn chủ yếu mình...


đánh giá truyện Danh Môn Nhất Phđộ ẩm Quý Nữ


Truyện Danh Môn Nhất Phđộ ẩm Quý Nữ được biến đổi vì tác giả Tây Trì Mi nằm trong thể các loại truyện Ngôn Tình, Xuim Không, Cổ Đại được hơi nhiều người hiểu quan tâm. Chúng tôi đang update cụ thể đánh giá truyện Danh Môn Nhất Phđộ ẩm Quý Nữ nkhô hanh độc nhất, rất đầy đủ duy nhất cho mình gọi vào thời gian nhanh nhất có thể có thể. Các các bạn thuộc đón chờ nhé.

Từ khoá: Đọc truyện Danh Môn Nhất Phđộ ẩm Quý Nữ full, chương thơm 1, chương thơm cuối. Danh Môn Nhất Phđộ ẩm Quý Nữ wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Danh Môn Nhất Phẩm Quý Nữ Đánh Giá, Danh Môn Nhất Phđộ ẩm Quý Nữ Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Danh Môn Nhất Phẩm Quý Nữ


Đọc truyện Danh Môn Nhất Phđộ ẩm Quý Nữ

Quyển 1 - Cmùi hương 1: Mưa to lớn giữa ngày hè


Chương thơm trước


Mây đen dày đặc cuối chân trời, mưa rơi liên tục có tác dụng xoa dịu bầu không khí nóng bức của ngày htrằn, mang tới cảm giác thoải mái dễ chịu mang đến nhỏ người.

Mấy ngày trước, hoa cỏ trong chủ viện Diệp gia còn bị phơi nắng tới mệt mỏi, hiện tại mọi thứ như được bơm thêm sức sống, xuân ý dạt dào.

Mấy tiểu nha đầu ngồi ở góc hiên chạy dọc vui vẻ trò chuyện.

Cánh cửa mở ra, Trần ma ma mặc áo màu xanh đội ô đi vào. Vạt áo ướt một mảng bà ấy cũng ko quyên tâm, chỉ vội vội xoàn tiến thưởng.

Đám nha đầu thấy vậy liền đứng lên, kính cẩn hành lễ: "Trần ma ma."

Trần ma ma làm như ko nghe thấy, chỉ mím môi đi vào. Mấy nha đầu thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm.

Tới cửa, nha đầu canh giữ phía bên ngoài liền gạch tấm che. Một đại nha đầu xinch đẹp từ bên phía trong đi ra, thấp giọng nói: "Trần ma ma đã về." Nàng vừa nói vừa đưa bà khăn tay.

Trần ma ma đưa ô cho nha đầu mặt cạnh, sau đó nhận lấy khăn tay vệ sinh nước mưa bên trên người, hỏi: "Hương Vân, phu nhân đâu?"

Hương Vân thành thật đáp: "Phu nhân đang ở trong chờ ma ma."

Trần ma ma gật đầu, lau người thêm mấy dòng rồi đưa khăn đến Hương Vân, nhanh chóng đi vào.

Gian phòng phía bên trong, Diệp phu nhân Kỷ thị mặc áo gấm màu sắc hồng thêu hoa, váy màu xanh lá cây cẩm, búi tóc đeo cây xoa đá quý phượng ngậm trân châu chống cằm ngồi tựa vào bàn, hai mắt nhắm chặt.

Một tiểu nha đầu quỳ bên cạnh, cầm chùy mỹ nhân nhẹ nmặt hàng đấm bóp đến bà.

Lư hương kỳ lân dịu dàng toả hương, mưa bên ngoài vẫn rơi tí tách, không khí trong chống im tĩnh một cách lạ thường.

"Phu nhân." Trần ma ma đi tới, quỳ gối hành lễ.

Hương Lăng có theo tiểu nha đầu kia lặng lẽ lui ra.

Trần ma ma đứng lên, đi tới rót tkiểm tra đưa mang đến Kỷ thị.

Kỷ thị uống một ngụm, ngón tay mơn trớn theo miệng ly, qua một hồi thọ mới lên tiếng hỏi: "Chuyện như thế làm sao rồi?" Không đợi Trần ma ma trả lời, đường nét mặt của bà liền trở bắt buộc trang nghiêm, "Nhất định ko được xảy ra không đúng sót."

Trần ma ma cúi đầu trả lời: "Phu nhân yên trọng tâm, mọi thứ đã chuẩn bị hoàn thành, nô tỳ sợ phu nhân lo lắng đề nghị mới trở về bẩm báo một tiếng."

"Chuyện ngươi làm, ta rất yên tâm."

Sắc mặt Kỷ thị cực kỳ lạnh lùng, ánh mắt có theo giáp ý. Bà đặt ly tsoát xuống bàn, con quay đầu ngắm mưa bên ngoài: "Ngay cả ông trời cũng muốn đỡ đần ta, chờ mọi việc xong xuôi xuôi, xử lý luôn mấy người cơ đi."

"Việc này phu nhân cứ lặng trung ương." Trần ma ma gật đầu, "Người bên Hải Đường uyển có phải..."

Kỷ thị trầm ngâm một lát mới trả lời: "Trước mắt cứ nhốt lại, sau đó xem ý của lão phu nhân thế nào, mặc dù sao cũng ko thể vị đám nô tài đó mà hủy thanh hao danh của ta ở Diệp gia này."

"Vâng, nô tỳ biết rồi." Trần ma ma nhẹ giọng đáp.

Kỷ thị đưa mắt chú ý đồng hồ mèo trong phòng: "Cơn mưa này tới thật đúng thời điểm, ngươi lui xuống trước đi."

"Dạ, nô tỳ xin cáo lui." Trần ma ma đáp lời một tiếng, sau đó luân chuyển người ra phía bên ngoài.

Hương Vân cùng Hương Lăng cùng đi vào hầu hạ.

Kỷ thị cụp mắt xuống, bên trên người tỏ ra cổ khí lạnh lẽo. Hương Vân Hương Lăng cúi đầu, ngay cả hít thở cũng cố gắng nhẹ nsản phẩm.

Ra khỏi phòng, Trần ma ma căng ô đi về hướng Tây.

Qua hiên chạy dài gấp khúc tới hoa viên, bà một đường đi thẳng tới Hải Đường uyển.

Còn chưa bước vào, bên phía trong đã truyền tới tiếng khóc lóc: "Tiểu thư, tiểu thư..."

Trần ma ma gác ô dưới mái hiên, đẩy cửa đi vào, nhíu mày quan sát Thạch ma ma đang rưng rưng nước mắt: "Sao vậy? Ngũ tiểu thư chẳng qua chỉ mới mê man mấy ngày, người ko phải còn tốt lắm sao? Các ngươi khóc vật gì, nếu truyền ra ngoài, lão phu nhân sẽ lột domain authority các ngươi!"

Nhìn chén bát thuốc đặt trên bàn ngay mxay giường, bà ta tiếp tục: "Mau đút ít thuốc đến Ngũ tiểu thư, uống hết bát thuốc này, Ngũ tiểu thư sẽ nhanh lẹ khỏe lại."

Thạch ma ma vội vệ sinh nước mắt, duỗi tay kiểm tra: "May mà hơn nữa ấm."

Thạch ma ma đứng dậy ngồi xuống đầu giường, ôm thiếu nữ đang mê mẩn vào lồng ngực, sau đó kêu Lê Hoa đưa thuốc cho mình. Bà cẩn thận cầm thìa, vừa đút thuốc đến thiếu nữ vừa nhẹ nmặt hàng nói: "Tiểu thư, uống thuốc thôi."

Sắc mặt thiếu nữ tái nhợt, một chút ít phản ứng cũng không có.

Thạch ma ma đưa thuốc tới miệng nàng, nước thuốc cứ thế chảy xuống, Lê Hoa ở cạnh vội xoàn lau khô.

Thạch ma ma gấp tới độ ko biết phải có tác dụng thế như thế nào.

Xem thêm: Trò Chơi Pikachu Phiên Bản Mới Hiện Đại, Game Pikachu 2017

"Thuốc này phải uống hết mới được." Trần ma ma lên tiếng, "Lê Hoa, ngươi đi lấy cây đũa tới đây."

Lê Hoa gật đầu, nhanh lẹ đi tìm kiếm cây đũa mang về.

Ba người toát hết mồ hôi mới đút dứt chén thuốc mang đến nữ tử trên giường.

Thạch ma ma với Lê Hoa cơ hồ vui mừng tới muốn khóc, bà cẩn thận đặt nữ nằm xuống giường, chỉnh lại góc chăn.

Sau đó Thạch ma ma đứng dậy, đưa tay lau mồ hôi bên trên trán.

Diệp Dung Hoa mê mẩn nằm trên giường tựa hồ bất an, đầu đột nhiên lắc lư, nhì tay thống khổ nắm lấy vạt áo trước ngực.

Thạch ma ma hoảng sợ, vội giữ đàn bà lại: "Tiểu thư, tiểu thư, người sao vậy?"

"Tiểu thư." Lê Hoa cũng vội nhào tới.

Diệp Dung Hoa nằm trên giường tựa như càng thêm thống khổ, giãy giụa mỗi lúc một mạnh, cả người theo đó run lên, qua một thời điểm thọ mới dừng lại.

"Tiểu thư, tiểu thư..." Thạch ma ma hoảng sợ gọi, một tay cẩn thận kiểm tra hơi thở của cô gái, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, ko... Không còn thở nữa.

Lê Hoa cũng duỗi tay kiểm tra, sợ hãi mà lại khóc rống lên.

Thạch ma ma vội lau nước mắt, xoay người cầu xin Trần ma ma: "Trần ma ma, người tốt nhất định sẽ gặp may mắn, ngươi đi search phu nhân, cầu xin phu nhân mời thái y tới xem bệnh cho tiểu thư được không?"

Trần ma ma liếc nhìn sắc mặt trắng bệch của Ngũ tiểu thư Diệp Dung Hoa, nhíu ngươi hỏi: "Ngũ tiểu thư sao vậy?"

Lê Hoa vừa khóc vừa ôm chặt chân của Trần ma ma: "Ma ma, cầu xin người hãy cứu lấy tiểu thư."

Trần ma ma khinh ghét quan sát nhị người, bà vươn tay kiểm tra hơi thở của thiếu nữ đang nằm bên trên giường, lập tức cả tởm nhưng mà lui một bước: "Tắt thở rồi!"

"Không, tiểu thư còn thở." Thạch ma ma lắc đầu, vừa rống vừa khóc.

"Trần ma ma, cầu xin ma ma hãy cứu lấy tiểu thư." Lê Hoa cũng bi quan khóc.

"Đám nô tài vô dụng các ngươi, dám chăm sóc chủ tử tới mất mạng." Trần ma ma tảo đầu, quát, "Người đâu, đem đám người này nhốt vào phòng củi mang đến ta."

Mấy bà tử dáng vẻ người thô kệch xông vào, chỉ vào chốc lát đã kéo toàn bộ người của Hải Đường uyển đi xuống.

Tiếng mưa tí tách bầu bạn thuộc tiếng khóc ai oán, xót xa cực kì. Tiếng khóc xa dần, nơi này chỉ còn lại tiếng mưa rơi.

Trần ma ma nhìn Diệp Dung Hoa trên giường, sau đó luân phiên người ra khỏi chống. Một lát sau, bà t có theo một bà tử đi vào, trên người bà tử cõng theo một khối thi thể, toàn thân so với thiếu nữ ko mấy khác biệt.

Trần ma ma kêu bà tử đặt thi thể lên giường, sau đó kêu bà ta cõng Dung Diệp Hoa đi ra.

Theo cửa sau ra ngoài, Trần ma ma tự mình đưa người đi, lúc này, trời càng lúc càng mưa to lớn.

Bên kế bên, một xe ngựa sớm đã đứng chờ.

Đặt người vào trong, xa phu đưa đến Trần ma ma một chồng ngân phiếu: "Chờ gia trở về, nửa còn lại sẽ bao gồm người đưa tới."

Nói hoàn thành, hắn leo lên, đánh xe cộ về phía cửa thành.

Trần ma ma nhét ngân phiếu vào ống tay áo, chuyển phiên người về phủ.

Xe ngựa thuận lợi ra khỏi thành, một mạch chạy tới làng xóm ở phía Nam.

Thôn trang này cực kì bình thường, xe pháo ngựa dừng lại, lập tức tất cả người đưa thiếu nữ bên trên xuống. Ở bên phía trong, Bạch Lẫm và đại phu sớm đã đứng chờ.

.....................

Màn đêm buông xuống.

Nhìn thiếu nữ tuyệt sắc trên giường vẫn không tồn tại chút ít sinh khí, Bạch Lẫm liền quay đầu quan sát đại phu mặt cạnh, quát: "Sao còn chưa tỉnh?"

"Chờ một chút, gồm lẽ thuốc chưa đẩy mạnh hết công hiệu." Đại phu nhíu mày, ông đã sớm nói thuốc này sẽ hại chết người, nhưng vị công tử trước mặt lại chưa từng quan tâm.

.......................

Trời phía bên ngoài vẫn đổ mưa, đêm đã khuya, sắc mặt Bạch Lẫm mỗi thời điểm một trầm, hắn đưa ánh mắt ẩn ẩn ác ý quan sát về phía đại phu: "Sao lại thế này? Sao còn chưa tỉnh?"

"Công tử, ta đã nói rồi, thuốc này rất nguy hiểm."

"Ta mặc kệ, nếu bạn nữ xảy ra chuyện gì, ngươi đừng hòng sống sót!"

"Ta... Để ta thử châm cứu coi sao." Không còn biện pháp nào không giống, đại phu chỉ đành đi lấy châm.

"Ưm." Diệp Dung Hoa nằm bên trên giường đột nhiên rên một tiếng.

"Tỉnh rồi." Bạch Lẫm cao hứng, vội kêu đại phu bắt mạch.

Bắt mạch kết thúc, đại phu nói thiếu nữ đã không sao, bây giờ Bạch Lẫm mới phất tay mang lại ông ta lui xuống.

Diệp Dung Hoa chậm rãi mở mắt, thấy Bạch Lẫm đứng trước mặt, sau đó lại nhìn bao quanh, phụ nữ hoảng sợ, sau đó dần bình tĩnh trở lại.

"Dung Nhi, nữ giới hiện tại không khỏe, những chuyện đã xảy ra ta sẽ từ từ giải ưng ý với nữ. Nàng yên trọng tâm, ta nhất định sẽ đối tốt với đàn bà cả đời..." Ngữ khí của Bạch Lẫm hết sức dịu dàng, ánh mắt hiền hòa nhìn dung mạo bay tục của thiếu nữ.

Nữ tử xinc đẹp như tiên giáng trần này là của hắn, nghĩ như vậy, trái tim Bạch Lẫm như được uống mật ngọt. Hắn duỗi tay sửa lại tóc mai cho nàng: "Ta bảo đảm, cả đời này sẽ đối tốt với thiếu nữ, vĩnh viễn thương cảm thanh nữ vào tay."

Diệp Dung Hoa đề chống, tránh mặt hắn.

Bạch Lẫm cũng thu tay về.

Diệp Dung Hoa cố nhịn cơn đau đầu, bình tĩnh chú ý hắn, lại nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, trong lòng như tất cả sóng khổng lồ gió lớn nổi lên.

"Nàng đừng sợ, ta sẽ không thương tổn nàng." Bạch Lẫm dịu dàng nói.

Xem thêm: Loại Đào Thất Thốn Là Gì ? Nguồn Gốc Đào Thất Thốn Tiến Vua Nguồn Gốc Đào Thất Thốn Tiến Vua

"Ta muốn yên ổn tĩnh một lát."

"Được, cô bé nghỉ ngơi đi." Nói chấm dứt, Bạch Lẫm đứng dậy, dẫn người ra khỏi phòng.

Không gồm thời gian nghỉ ngơi, ký ức như thủy triều từng đợt nhấc lên, Diệp Dung Hoa thấy mọi thứ trước mắt đều tối sầm, nàng lại mê man bất tỉnh.Truyện convert xuất xắc : Chí Tôn Thần Y Chi Đế Quân Muốn Gả Thấp